Năm ấy đã từng có một chàng trai như thế

Có một mùa thu nhuộm vàng thời gian bằng nỗi nhớ. Có một người đã mang theo tuổi thanh xuân của tôi đi mất. Có những ngày trí nhớ anh thật tệ… 

Gửi em, cô nàng năm ấy anh từng yêu...

Cô gái đã từng bước đi cùng anh một quãng đường đủ hạnh phúc và bình yên. Chính em đã vẽ một bức tranh đầy đủ những gam màu nhuộm vào tim anh năm tháng chẳng thể quên. Là mối tình đầu mà thời gian đã phong ấn vĩnh viễn không trở lại dù chỉ một lần. Là cô gái lặng lẽ đến và lặng lẽ đi, nhẹ nhàng như thế… Tuổi hai mươi luôn là những tháng năm tròn đầy và vẹn nguyên trong trái tim mỗi người. Khi yêu ai cũng cuồng nhiệt, da diết, khi buồn đau, thương tổn lại tưởng chừng như chẳng thể vực dậy được nữa. Tuổi hai mươi dạy cho chúng ta cách chấp nhận và buông bỏ. Người đi, tình tan âu cũng là chuyện rồi sẽ đến.

Anh đã từng nghĩ mình là người hạnh phúc và may mắn nhất khi em rẽ lối bước vào tim anh. Người mang đến hơi ấm dịu dàng, ngọt ngào phủ kín chuỗi ngày cô đơn vây quanh. Để rồi khi em đi, anh vẫn thấy niềm hạnh phúc ấy còn vẹn nguyên, chỉ là giờ nó chỉ thuộc về riêng mình anh tự ôm ấp, vỗ về. Những ngày cuối đông, nắng tràn về hanh hao trên từng mái phố, gió khẽ len lỏi vào đám lá cây đang ủ mình ngủ yên suốt mùa đông. Có những ngày như thế, anh chỉ nhớ tới em, một nỗi nhớ buồn và lắng lại trong tim, cựa mình tự mở lúc nửa đêm.

Lúc ấy, gió thốc mạnh vào song cửa kêu cót két, có một kẻ cô đơn ôm từng mảnh vỡ ký ức vào lòng, lấy can đảm viết cho anh những bức thư tình muộn nhưng chẳng bao giờ được gửi đi. Là anh viết cho em hay anh tự viết cho chính mình, em à, anh cũng không biết nữa… Anh nhớ em lắm, mối tình đầu hai mươi tuổi, cô gái anh từng yêu nhiều như thế, yêu không hối tiếc, yêu vội vàng cho cả những tháng năm về sau không còn nhau.

Cô gái năm ấy, mang cả trời thu Hà Nội nhuộm tràn yêu thương vào tim anh. Là người cho anh hiểu rằng tuổi trẻ cũng giống như ánh mặt trời sáng rực trước khi hoàng hôn buông xuống, cố hết sức vụt sáng một lần để không phải nuối tiếc. Là cô gái đã viết nên hồi ức tươi đẹp trong cuốn sổ nhật ký tuổi thanh xuân của anh để mỗi lần gượng mở xem, lòng chưa bao giờ hối hận hay thương tổn khi yêu em. Là cô gái có trái tim rất ấm và lòng bao dung đủ đầy để đi cùng anh vượt qua những ngày giông bão ở cái tuổi chưa kịp trưởng thành nhưng cũng chẳng còn trẻ con nữa.

Cái tuổi ẩm ương, mọi thứ đều chông chênh. Là cô gái tạo niềm tin đủ sâu và tình yêu đủ lớn để anh biết yêu xa là khổ nhưng không hề khó khi khoảng cách địa lý nửa vòng trái đất đủ dài để tình nhạt nhưng lòng đủ đầy tin và yêu thì hạnh phúc mãi trường tồn. Là em nhắc anh rằng thời gian để chờ đợi một người là bao lâu vốn dĩ không xuất phát từ một người. Là em, cô gái đã dạy cho anh cách vượt qua thương tổn, dù có lớn và có sâu như thế nào thì vẫn nên đối mặt. Để sau này anh đã vượt qua nỗi đau khi không còn em bằng điều em từng nói. Là tất cả khi anh nghĩ về em, cô gái mà anh đã yêu một cách trọn vẹn và chân thành nhất.

Chúng ta giờ đã ở hai phương trời xa lạ, một cái chạm tay vào nỗi nhớ cũng thành hư vô, người đã rời bỏ anh về với những vì sao. Thời gian trôi đi, câu chuyện cũ cũng khép lại bằng hồi ức tươi đẹp. Anh không đủ giàu sang để mua hết ký ức nhưng anh sẽ dùng tim để giữ những điều tốt đẹp nhất từng có bên em…

Nhận xét